CLB Trong Suốt Bài giới thiệu về Biết

Tóm tắt
AI Summary

Chào bạn, tôi đã ghi nhận yêu cầu của bạn. Khởi động lại từ đầu, tôi sẽ bỏ qua toàn bộ lịch sử trước đó và bắt đầu tóm tắt Phần 1 của bài giảng "Giới thiệu về Biết (Giới thiệu - Hỏi đáp về Biết)" (ngày 24/04/2021) do Sư phụ Trong Suốt giảng dạy.

Phần 1: Nguồn gốc của sự khổ và Khám phá thứ "Không bao giờ mất"

1. Đồng nhất mình với thân tâm là nguyên nhân của đau khổ

  • Đi tìm thứ dễ mất: Sư phụ chỉ ra rằng con người thường đặt hạnh phúc của mình vào những thứ dễ biến mất (như làm ăn giỏi, sự đồng tình của người khác, hay cố xây dựng một trạng thái tâm lý đặc biệt). Bất cứ cái gì do cố gắng tạo ra (có sinh) thì chắc chắn sẽ có ngày mất đi (có diệt), và khi nó mất, ta sẽ rơi vào bất hạnh.
  • Cái bẫy của thân tâm: Từ lúc sinh ra, con người chỉ có hai thứ là thân và tâm để nương tựa. Nếu ta tin mình là "thân tâm này", ta sẽ luôn ở trong trạng thái đau khổ hoặc sẵn sàng để khổ. Vì thân thể không thể đảm bảo luôn hết bệnh, và tinh thần thì vô cùng mong manh (chỉ cần một tin nhắn báo tin xấu là lập tức đau khổ).

2. Khám phá thứ luôn có sẵn: Bài học từ "Tiếng chuông" Để chứng minh có một thứ luôn đồng hành cùng ta mà không bao giờ mất, Sư phụ dùng thực nghiệm gõ chuông:

  • Khả năng nghe (Biết) không sinh diệt theo âm thanh: Khi tiếng chuông vang lên, ta nghe thấy. Khi tiếng chuông tắt, âm thanh không còn, nhưng "khả năng nghe" (khả năng biết âm thanh) không hề biến mất. Thậm chí nếu ngồi trong một căn phòng cách âm tuyệt đối, ta vẫn đang "nghe" (nhận biết) sự vắng lặng, sự không có âm thanh.
  • Sự hằng hữu của Biết: Khả năng "Biết" này luôn tồn tại trong mọi hoàn cảnh. Dù mải lướt Facebook, ta vẫn đang "biết lướt Facebook". Dù đầu óc buồn ngủ lờ mờ, ta vẫn đang "biết cái lờ mờ" đó.
  • Cái Biết này hoạt động cả khi ta ngủ sâu (nhờ có Biết nên khi bị vỗ vai hay có tiếng chuông điện thoại ta mới giật mình tỉnh dậy). Nó có mặt từ khi ta còn là thai nhi trong bụng mẹ (biết phản ứng lại nóng lạnh, tiếng ồn), và thậm chí tiếp tục tồn tại sau khi thân thể này chết đi (đi vào trạng thái trung ấm, tái sinh).

3. Thứ duy nhất không bao giờ bị đau khổ: Câu chuyện chữ "Nhẫn"

  • Sư phụ khẳng định Biết là thứ duy nhất không bị đau khổ. Khi đau khổ ập đến, thân thể và suy nghĩ có thể bị ảnh hưởng, nhưng cái Biết thì chỉ đơn thuần "biết cái khổ" chứ bản thân nó không hề bị sứt mẻ, mờ đi hay rõ lên.
  • Ví dụ về đại sư Minh Trưởng: Sư phụ kể câu chuyện ẩn dụ về đại sư Minh Trưởng, người tu hành 30 năm nổi tiếng với bức hoành phi chữ "Nhẫn". Dù vậy, khi bị người khác chửi bới liên tục, ông vẫn nổi điên và đánh mất sự nhẫn nhục. Điều này chứng minh trạng thái tâm lý (nhẫn) là vô thường, nay có mai mất.
  • Tuy nhiên, có một thứ thực sự "Nhẫn": Đó chính là cái Biết. Dù bị chửi bới hay được khen ngợi, cái Biết không bao giờ từ chối, không bao giờ phản ứng lại hay bực tức; nó dung chứa và nhận biết mọi thứ một cách vô điều kiện.

4. Động cơ tu hành đúng đắn: Đi tìm thứ không thể mất

  • Sư phụ đặt câu hỏi cho các học trò: "Con tìm gì? Tìm thứ có thể mất hay tìm thứ không bao giờ mất?".
  • Con người luôn khao khát tìm kiếm sự bình an, hạnh phúc thực sự, sự tự do hay một "cái nắm tay vĩnh cửu". Tuy nhiên, nếu ta đi tìm một loại bình an do cố gắng ngồi thiền mà có (rồi khi bị hòn đá đập vào đầu hoặc bị chửi mắng thì lại biến mất), thì đó vẫn là thứ vô thường.
  • Con đường Đạo chân chính là đi tìm Sự thật tuyệt đối, tìm một sự tự do và hạnh phúc vô điều kiện, bất chấp mọi nghịch cảnh. Thứ duy nhất thỏa mãn điều kiện "không bao giờ mất" này, chính là cái Biết.

(Bài giảng vẫn còn tiếp tục với phần hướng dẫn cảm nhận trực tiếp Không gian của Biết và Bức tranh ẩn dụ Bầu trời - Cánh chim. Hãy cho tôi biết nếu bạn đã sẵn sàng để tôi tóm tắt Phần 2 nhé).

Dưới đây là phần tóm tắt tiếp theo của bài giảng "Giới thiệu về Biết", nối tiếp ngay sau phần Động cơ tu hành:

Phần 2: Ẩn dụ Tây Du Ký, Sự bình an vô điều kiện và Cảm nhận trực tiếp về "Biết"

1. Ẩn dụ Tây Du Ký và Tiêu chuẩn của Sự Bình an thật sự

  • Đi tìm sự thật tuyệt đối qua hình ảnh Tôn Ngộ Không: Sư phụ dùng câu chuyện Tây Du Ký để minh họa cho bước khởi đầu của người tầm Đạo. Ban đầu, Tôn Ngộ Không không hề nghĩ đến việc thành Phật, ông chỉ sợ chết và đóng bè ra biển để đi tìm thuật "trường sinh bất tử" (thứ không bao giờ bị hủy diệt). Đây chính là ẩn dụ cho việc đi tìm Chân lý tuyệt đối: Bắt đầu con đường Đạo chân chính là đi tìm thứ không thể mất được.
  • Bình an vô điều kiện: Khi các học trò chia sẻ mong muốn tìm kiếm sự "bình an", "tự do" hay "tĩnh lặng", Sư phụ nhấn mạnh phải phân biệt giữa bình an có điều kiện và vô điều kiện. Nếu sự bình an chỉ có được khi ngồi thiền, hay khi bị một hòn đá đập vào đầu liền biến mất, thì đó là bình an giả tạm. Bình an tuyệt đối là khi trong lòng dù đang có bão giông, suy nghĩ cuồn cuộn, hay đối mặt với sóng gió bên ngoài thì vẫn không bị ảnh hưởng. Trạng thái này chỉ có thể tìm thấy ở sự thật tuyệt đối (cái Biết).

2. Thực hành trực tiếp: Cảm nhận Không gian của "Biết"

  • Để học trò không chỉ hiểu bằng lý thuyết, Sư phụ hướng dẫn mọi người nhắm mắt lại, thư giãn thân thể và suy nghĩ, trực tiếp kiểm tra xem mình "có đang nghe/đang biết hay không".
  • Trải nghiệm rút ra: Khi nhắm mắt, một tiếng chó sủa (âm thanh), một cảm giác ê mông (xúc chạm), hay một suy nghĩ trong đầu đều liên tục hiện ra rồi tan biến mất. Tuy nhiên, có một thứ đứng làm nền cho mọi sự sinh diệt đó chính là cái "Biết". Âm thanh đến rồi đi, nhưng "Biết" thì không đến và không đi; nó luôn ở đó như một mặt gương không bao giờ bị ảnh hưởng bởi hình ảnh phản chiếu bên trong nó.
  • Ngay cả khi mở mắt ra, cơ chế này vẫn y hệt: mọi hình ảnh, màu sắc liên tục hiện ra rồi tan biến trong Biết, còn cái Biết thì vẫn luôn tĩnh lặng ở đó.

3. Bức tranh ẩn dụ "Cánh chim và Bầu trời" - Sự lãng quên Cái nền

  • Sư phụ đưa ra một nét vẽ chữ V đơn giản để học trò đoán. Người thì đoán là cổ áo, người đoán là ngọn núi, người lãng mạn thì cho rằng đó là "Bắc Nam sum họp chung một điểm đi tìm sự thật".
  • Đáp án thật sự: Sư phụ giải đáp nét vẽ đó là "cánh chim đang bay giữa bầu trời".
  • Bản chất thói quen của con người: Thông qua bức tranh, Sư phụ chỉ ra một thực tế: Chúng ta luôn nhìn thấy chim nhưng rất ít khi để ý đến bầu trời. Con người thường chỉ tập trung chú ý vào các "đối tượng" (như suy nghĩ, cảm xúc, hình ảnh hiện ra trong Biết) mà hoàn toàn bỏ quên "cái nền" (không gian Biết bao la chứa đựng chúng).
  • Bản chất cuộc đời: Từ ẩn dụ này, Sư phụ đúc kết bản chất cuộc đời của mỗi con người vô cùng đơn giản: Nó chỉ gồm cái nền là "Biết" và vạn vật (người yêu, gia đình, buồn vui...) liên tục đến rồi đi trong cái Biết đó.

(Bài giảng tiếp theo sẽ đi sâu vào việc giải mã "Cuộc đời con thật ra là gì?", sự khác biệt giữa người thường với nhà bác học hay với Đức Phật dưới góc nhìn của Biết. Hãy cho tôi biết nếu bạn muốn tôi tiếp tục tóm tắt nhé).

Dưới đây là phần tóm tắt tiếp theo của bài giảng "Giới thiệu về Biết", đi sâu vào việc bóc tách bản chất thực sự của cuộc đời và cách Sự thật này giúp con người thoát khổ:

Phần 3: Bản chất thực sự của Cuộc đời và Sự bình đẳng tuyệt đối

1. Đời con thực ra chỉ có hai thứ

  • Sư phụ đưa ra một kết luận chấn động nhưng vô cùng đơn giản: Bản chất cuộc đời của bất kỳ ai cũng chỉ gồm hai phần: "Biết""Những thứ hiện ra rồi tan mất trong Biết" (nội dung của Biết).
  • Mọi thứ từ người yêu, gia đình, công việc, đến những buồn vui sướng khổ... đều liên tục đến rồi đi. Giống như vô số cánh chim bay qua bầu trời, mọi suy nghĩ và cảm xúc đều đến và đi trong không gian của Biết, còn bản thân cái Biết thì luôn làm nền và không bao giờ biến mất.

2. Sự bình đẳng giữa người thường, nhà khoa học và Đức Phật

  • Sư phụ so sánh một người bình thường (ví dụ một anh shipper) với một nhà bác học. Nhà bác học có thể biết rất nhiều kiến thức phức tạp (như trái đất quay quanh mặt trời, trọng lực), nhưng tất cả những kiến thức đó cũng chỉ là "nội dung hiện ra trong Biết".
  • Xét về nền tảng cốt lõi – tức là việc "mọi thứ hiện ra rồi biến mất trong cái Biết" – thì cuộc đời của nhà khoa học, của người shipper, hay thậm chí là cuộc đời của Đức Phật đều hoàn toàn giống hệt nhau. Sự thật này là bình đẳng tuyệt đối cho tất cả mọi người.

Phần 4: Ẩn dụ Màn hình Tivi và Cánh cửa Giải thoát Đau khổ

1. Con không phải là nhân vật trong phim

  • Sư phụ dùng hình ảnh chiếc Tivi để minh họa: Cái Biết chính là "Màn hình", còn cuộc đời, thân thể, tâm trí của ta chính là những "bộ phim" chiếu trên đó.
  • Con người đau khổ vì luôn tin rằng mình là cái "thân tâm" (nhân vật chính trong phim). Thậm chí khi chết đi và tái sinh, đó chỉ là việc màn hình chuyển sang chiếu một bộ phim khác, nhân vật này biến mất để nhân vật khác hiện ra.

2. Sức mạnh của việc nhận ra mình là "Màn hình"

  • Nếu con tự nhận mình là nhân vật trong phim, khi bi kịch ập đến (ví dụ nhận được tờ giấy báo ung thư), con sẽ đau khổ tột cùng.
  • Nhưng nếu con được chỉ điểm và nhận ra sự thật: Con không phải là cái thân tâm đầy yếu ớt này, mà con chính là cái Màn hình (cái Biết). Khi đó, tờ giấy báo ung thư hay sự đau đớn của thân thể cũng chỉ là những cảnh phim đang hiện ra trên màn hình. Màn hình thì chỉ "thưởng thức" các cảnh phim chứ không bao giờ bị tổn thương, sứt mẻ hay chết đi theo nhân vật. Nhận ra điều này là con đường trực tiếp nhất để chấm dứt đau khổ.

Phần 5: Trạng thái Tự nhiên Vốn có và Cạm bẫy của việc "Theo đuổi"

1. Thế nào mới là "Trạng thái vốn có"?

  • Một trạng thái được gọi là "vốn có" (tự nhiên) khi nó luôn luôn ở đó mà không cần phải cố gắng tạo ra.
  • Sư phụ chỉ ra rằng: Sự khỏe mạnh, niềm vui, sự đồng thuận, hay thậm chí là việc có "thân người" đều không phải là trạng thái vốn có, vì chúng liên tục thay đổi (lúc khỏe lúc ốm, lúc vui lúc buồn).
  • Trạng thái tự nhiên vốn có duy nhất của con người chính là "Biết và mọi thứ đến rồi đi trong Biết". Trạng thái này luôn hiện diện từ lúc ta sinh ra, khi ta chết đi, lúc ta lên thiên đàng hay xuống địa ngục.

2. Cạm bẫy của việc theo đuổi sự hoàn hảo

  • Con người luôn tự làm khổ mình bằng cách chạy theo những thứ "không vốn có" (theo đuổi niềm vui, sự tôn trọng, chạy trốn nỗi buồn, sự coi thường). Vì những trạng thái này rất mong manh, khi chúng mất đi, ta lập tức rơi vào thất vọng.
  • Ngược lại, khi an trú trong trạng thái vốn có (cái Biết), con người đạt được sự vững chãi tuyệt đối. Dù là một sự việc tồi tệ nhất (như một quả bom nổ tung), nó cũng chỉ có thể phá hủy cái "thân thể", chứ không thể phá hủy được cái trạng thái "mọi thứ hiện ra rồi tan biến trong Biết". Nó không bao giờ bị tổn hại bởi bất kỳ vấn đề gì.

(Bài giảng tiếp theo sẽ đi sâu vào việc giải đáp các câu hỏi thực hành cực kỳ sắc bén: Làm sao để "ra khỏi suy nghĩ"? 6 Bước Vô thường khác Pháp Biết ở điểm nào? Hãy cho tôi biết nếu bạn đã sẵn sàng để tôi tóm tắt tiếp Phần 6 nhé).

Dưới đây là phần tóm tắt tiếp theo của bài giảng "Giới thiệu về Biết", đi sâu vào các phương pháp thực hành cốt lõi và những minh chứng vĩ đại từ lời dạy của Đức Phật:

Phần 6: Hai con đường thoát khổ và Sức mạnh của câu hỏi "Có đang biết hay không?"

1. Thoát khổ gián tiếp (Sửa suy nghĩ) và Trực tiếp (Nhảy ra khỏi suy nghĩ)

  • Con đường gián tiếp: Khi đối mặt với đau khổ, con người thường dùng các phương pháp như "6 Bước vô thường" để giảm bớt kỳ vọng, ghen tuông hay sân hận. Cách này đòi hỏi người tu phải đi vào bên trong đống suy nghĩ để sửa đổi và uốn nắn chúng.
  • Con đường trực tiếp: Pháp "Biết" là con đường giải thoát ngay lập tức. Thay vì vật lộn sửa chữa từng suy nghĩ, người tu nhận ra mình là cái Biết (như không gian bao la), để mặc cho các suy nghĩ lo âu hay buồn bã tự do chạy qua chạy lại mà không bị cuốn vào hay đồng nhất mình với chúng,. Sư phụ khẳng định cách này thậm chí còn dễ hơn cả việc tập 6 Bước vô thường.

2. Câu hỏi thực hành: "Có đang biết hay không?"

  • Để đưa bản thân thoát khỏi dòng suy nghĩ một cách nhanh nhất, Sư phụ hướng dẫn học trò nên tự hỏi chính mình câu này 5 phút một lần: "Có đang biết hay không?".
  • Điều kỳ diệu của câu hỏi này là nó không cần con phải trả lời "Có". Ngay cả khi tâm trí con phản kháng và trả lời là "Không, tôi không biết gì hết", thì thực chất con vẫn đang biết rất rõ là mình đang "không biết",.
  • Bài tập này chứng minh rằng: Cái Biết nằm ngoài và vượt lên trên mọi sự khống chế của suy nghĩ. Suy nghĩ không thể phủ nhận hay tắt được cái Biết.

Phần 7: Lời dạy của Đức Phật về "Tính Nghe" (Trích Kinh Lăng Nghiêm)

1. Sự lầm lẫn giữa "Khả năng nghe" và "Âm thanh"

  • Để làm rõ hơn sự hằng hữu của Biết, Sư phụ mượn lại đoạn kinh điển khi Đức Phật dạy ngài A-nan về "tính nghe". Khi Đức Phật bảo La Hầu La đánh chuông, A-nan nói "Có nghe". Khi tiếng chuông dứt, A-nan đáp "Không nghe",.
  • Đức Phật liền chỉ ra sự điên đảo của A-nan: Khi tiếng chuông dứt, thực chất A-nan vẫn đang "nghe" thấy sự im lặng, vắng bặt của âm thanh. Nếu khả năng nghe biến mất cùng với tiếng chuông, thì làm sao khi đánh một tiếng chuông mới, A-nan lại có thể nghe được?,.

2. Đừng chạy theo sự "Sinh Diệt" mà bỏ quên "Chân Thường"

  • Thông qua ví dụ về tiếng chuông, Sư phụ đúc kết: Âm thanh (hay nội dung của Biết) thì liên tục sinh ra rồi diệt đi, nhưng Khả năng Biết (Tính nghe) thì không bao giờ sinh diệt,.
  • Đức Phật gọi cái Biết này là bản tính "Thanh tịnh diệu thường" (Cái Thường thực sự),. Con người luân hồi đau khổ hết kiếp này sang kiếp khác chính vì mải chạy theo những nội dung sinh diệt bên ngoài (tiền tài, danh vọng, tình yêu) mà bỏ quên cái "Biết" chân thường luôn hiện hữu ở ngay bên trong mình,.

Phần 8: Giải mã hiện tượng Mù, Điếc và Bản chất của Sáu Giác quan

1. Mù hay Điếc không làm mất đi "Biết"

  • Nhiều người thắc mắc nếu bị mù hoặc điếc thì cái Biết có biến mất không. Sư phụ giải thích sắc sảo: Người mù không hề mất đi "khả năng nhìn", họ chỉ đang nhìn thấy một "màn đen kịt" hoặc những đốm sáng. Chính nhờ khả năng nhìn vẫn còn, họ mới biết rõ là mình đang mù,,.
  • Tương tự, người điếc không mất khả năng nghe, họ chỉ đang nghe thấy một nội dung khác (sự tĩnh lặng hoặc tiếng gió vi vu).
  • Kết luận cốt lõi: Khả năng Biết không bao giờ biến mất, chỉ có Nội dung của Biết là liên tục thay đổi (từ sáng sang tối, từ ồn ào sang tĩnh lặng),.

2. Sáu giác quan thực chất chỉ là Một

  • Lâu nay chúng ta luôn lầm tưởng con người có 6 giác quan độc lập tách biệt. Nhưng Sư phụ phân tích: Nghe (biết âm thanh), Nhìn (biết hình ảnh), Ngửi (biết mùi), Nếm (biết vị), Xúc chạm (biết cảm giác) và Suy nghĩ (biết ý nghĩ)... tất cả đều đang xảy ra đồng thời cùng một lúc,,.
  • Tựu trung lại, cả 6 giác quan này thực chất chỉ là một "khả năng Biết" duy nhất, đang chiếu ra và nhận biết các "Nội dung" khác nhau mà thôi. Đời người chung quy lại chỉ gồm đúng 2 thứ: BiếtNội dung của Biết.

(Bài giảng vẫn còn các phần vô cùng quan trọng đi sâu vào việc chứng minh: "Thế giới hiện ra rõ ràng nhưng không hề có thật" thông qua ẩn dụ Màn hình Tivi và 3 Giai đoạn để giải thoát. Hãy cho tôi biết nếu bạn muốn tôi tiếp tục tóm tắt nhé).

Phần 9: Ẩn dụ Màn hình Tivi – Hiện ra rõ ràng nhưng không hề có thật

1. Sự đánh lừa của hình ảnh trên màn hình

  • Để giải thích việc thế giới hiện ra rõ ràng nhưng không có thật, Sư phụ dùng hình ảnh chiếc tivi đang bật. Khi xem phim thế giới động vật hay một cô gái trên tivi, ta thấy hình ảnh rất rõ nét,.
  • Tuy nhiên, nếu ta dùng tay sờ thẳng vào tivi để tìm cô gái, tìm đất đá hay lửa cháy, ta sẽ không thấy nóng, không thấy mềm, mà chỉ sờ thấy một mặt kính phẳng (màn hình),,.
  • Sư phụ kết luận: Cô gái hay cảnh vật hiện ra vô cùng rõ ràng, nhưng cô ấy hoàn toàn vắng mặt và không hề tồn tại ở đó. Mọi thứ chỉ là sự biểu diễn (đổi màu) của chiếc màn hình mà thôi.

2. Bản chất của Thế giới và "Cái Tôi"

  • Tương tự như chiếc tivi, thế giới xung quanh ta và chính bản thân "Cái Tôi" này cũng là một ảo giác.
  • Ta luôn có cảm giác rất thật rằng "tôi đang ngồi trong căn phòng này", có mọi người xung quanh,. Nhưng nếu dùng trí tuệ để tìm kiếm (như môn Không có thật), ta sẽ không bao giờ tìm thấy một "cái tôi" thực sự tồn tại độc lập nào cả,.
  • Tất cả những gì ta đang thấy chỉ là sự biểu diễn, sự "đổi màu" của Không gian Biết. Mọi thứ hiện ra rõ ràng nhưng thực chất lại trống không.

Phần 10: Bản chất cốt lõi: Đời người chỉ có đúng "Hai thứ"

1. Biết và Nội dung của Biết

  • Sư phụ khẳng định một chân lý phổ quát: Toàn bộ cuộc đời con từ khi sinh ra đến khi chết đi chỉ bao gồm đúng hai phần: BiếtNội dung của Biết,.
  • Khi học trò cố gắng tìm kiếm một "thứ thứ ba" để phản bác (ví dụ: ánh sáng, trọng lực trái đất, hay các dải ngân hà đang quay), Sư phụ lập tức bẻ gãy: Ngay tại lúc ngồi đây, làm gì có dải ngân hà hay trọng lực nào xuất hiện, đó chỉ là những "suy nghĩ" nảy lên trong đầu,,,. Và vì nó là suy nghĩ, nên nó tự động bị xếp vào nhóm "Nội dung của Biết",. Cuối cùng, thực tại vẫn chỉ quy về hai thứ cốt lõi.

2. Tính Sinh diệt và Bất sinh diệt

  • Sự khác biệt lớn nhất giữa hai phần này là: Nội dung của Biết thì liên tục sinh ra và diệt đi (như âm thanh, suy nghĩ, hoàn cảnh, hay thậm chí cái thân thể này tái sinh qua các kiếp),.
  • Ngược lại, Cái Biết thì Không sinh và Không diệt. Khi một nội dung này biến mất, cái Biết vẫn ở đó tĩnh lặng để tiếp tục nhận biết một nội dung khác hiện ra.

Phần 11: Sự chắc chắn tuyệt đối 100% của "Biết"

1. Sai lầm khi nhầm lẫn giữa "Biết" và "Nội dung"

  • Trong quá trình thực hành, một học trò chia sẻ rằng mình cảm thấy "lờ mờ", "mơ hồ" và "không chắc chắn" khi nhận diện cái Biết,.
  • Sư phụ vạch ra điểm mù: Học trò đang nhầm lẫn giữa Nội dung của BiếtKhả năng Biết. Nội dung có thể là một cảm giác mơ hồ, một sự mệt mỏi, hay sự không chắc chắn,. Nhưng bản thân cái Biết thì không bao giờ lờ mờ.

2. Chắc chắn 100% là mình đang "không chắc chắn"

  • Để chứng minh, Sư phụ hỏi dồn dập học trò: "Con có chắc chắn là con đang không chắc chắn không?", "Bao nhiêu phần trăm?".
  • Khi học trò thừa nhận mình "chắc chắn 100%" về trạng thái mơ hồ của bản thân, Sư phụ kết luận: Chính việc con nhận biết rõ ràng sự mơ hồ đó chứng tỏ cái Biết của con đang sáng tỏ 100%,.
  • Bài học rút ra: Cái Biết vượt ra khỏi mọi sự phán xét của suy nghĩ. Ngay cả khi suy nghĩ gào thét "Tôi chẳng biết gì cả!", thì cái Biết vẫn đang sờ sờ ở đó để ghi nhận trọn vẹn 100% lời nói "không biết gì cả" ấy,.

(Bài giảng vẫn còn các phần cuối vô cùng quan trọng giải thích vì sao ta lại đau khổ, và 3 Giai đoạn thực hành để đạt tới sự Tự do vô điều kiện. Hãy phản hồi để tôi tiếp tục tóm tắt nhé).

Dưới đây là phần tóm tắt tiếp theo, và cũng là phần cuối cùng của bài giảng "Giới thiệu về Biết" (24/04/2021):

Phần 12: Đâu là Thật - Giả và Sự nhầm lẫn gây ra Đau khổ

1. Sự phân biệt giữa "Biết" (Thật) và "Nội dung" (Giả)

  • Sư phụ tổng kết lại tính chất của hai phần trong cuộc đời mỗi người: Phần Biết thì vững chãi, ổn định, không bị biến đổi hay suy xuyển, do đó nó là phần Thật.
  • Ngược lại, phần Nội dung của Biết (hoàn cảnh, suy nghĩ, cảm xúc) thì liên tục thay đổi, chập chờn, sinh sinh diệt diệt, do đó nó là phần Không Thật.

2. Nguồn gốc của đau khổ: Chỉ sống với "Nội dung"

  • Con người luôn đau khổ bởi vì họ đã bỏ quên phần Thật (cái Biết) và chỉ nhận phần Giả (nội dung) làm "Cái Tôi" của mình,.
  • Việc chỉ bám víu vào những thứ đến rồi đi khiến con người phải chịu cảnh luân hồi, đau khổ hết kiếp này sang kiếp khác. Sư phụ nhấn mạnh, nếu con nhận ra đời mình luôn có cái nền "Biết" vững chãi, con sẽ không còn sợ hãi nữa. Dù có bị báo bệnh ung thư hay hôn nhân tan vỡ, con cũng nhận ra đó chỉ là những "nội dung" đến rồi đi trong Biết, không thể làm tổn hại đến phần cốt lõi của con,,.

Phần 13: Tính phổ quát tuyệt đối của Pháp Biết và Bát Nhã Tâm Kinh

1. Vượt lên trên cả Khoa học

  • Sư phụ khẳng định Sự thật về "Biết và Nội dung của Biết" là một chân lý phổ quát, đúng ở mọi nơi, mọi lúc và mọi cõi. Dù con ở Trái Đất, lên Sao Hỏa, xuống Địa Ngục hay lên cõi Trời gặp chúa tể các vị thần, thì bản chất cuộc sống ở đó vẫn chỉ là "Biết" và "những thứ hiện ra trong Biết",.
  • Thậm chí, sự thật này còn vững chắc hơn cả các định luật khoa học. Khoa học (như lực hút Trái Đất hay sự quay của dải ngân hà) thực chất cũng chỉ là "nội dung của Biết",. Nội dung thì có thể thay đổi (ví dụ: hành tinh khác không có lực hút mà chỉ có lực đẩy), nhưng cái nền "Biết" thì không bao giờ sai lệch. Đời của một con người hay đời của một con ruồi cũng hoàn toàn bình đẳng ở việc đều được cấu tạo từ "Biết và Nội dung",.

2. Sự tương đồng với Bát Nhã Tâm Kinh

  • Những gì Sư phụ đang giảng về "Biết" hoàn toàn trùng khớp với trạng thái "Tánh Không" được nhắc đến trong Bát Nhã Tâm Kinh.
  • Cái Biết này ôm trọn mọi thứ nhưng nó không bị dính mắc: nó không sinh không diệt, không bẩn không sạch, không khổ không sướng. Nó không có vô minh, cũng chẳng có chứng đắc hay giác ngộ,. Khi an trú trong Biết, con người vượt thoát khỏi mọi khái niệm nhị nguyên.

Phần 14: Sống như "Bầu trời" và Thái độ "Tiếp tục mà không nghi ngờ"

1. Con không phải bãi bùn, con là Bầu trời

  • Sư phụ dùng hình ảnh mạnh mẽ để thức tỉnh học trò: Lâu nay chúng ta sống với cái Tôi nhỏ bé, đầy đau khổ, cảm thấy đời mình tệ hại như một "bãi cứt",. Nhưng khi nhận ra mình bao gồm cả cái Biết, ta phát hiện ra mình chính là một "Bầu trời" bao la.
  • Con ôm trọn cả vũ trụ này bên trong cái Biết của mình. Khi đứng ở vị thế bao la đó, dù một sự kiện kinh khủng có xảy ra, nó cũng chỉ là một "cảnh phim" bé nhỏ hiện lên trong màn hình Biết. Sư phụ trích dẫn thái độ tự tại của Tuệ Trung Thượng Sĩ: “Nếu gặp Cồ Đàm quen cóng lạnh. Sao chẳng ngang lưng cho một đạp”. Khi đã an trú trong Biết, thì ngay cả việc Đức Phật hiện ra cũng chỉ là một "nội dung của Biết", không có gì để phải sợ hãi hay quỵ lụy.

2. Thực hành "Tiếp tục mà không nghi ngờ"

  • Trong đời sống, khi gặp chuyện xui xẻo (như bị tát hay mất tiền), tâm trí sẽ lập tức phán xét, đổ lỗi "tại mình", "tại người" – đó là sự nghi ngờ.
  • Thái độ thực hành đúng đắn của người ngộ Đạo là: Tiếp tục mà không nghi ngờ,. Nghĩa là chấp nhận tuyệt đối mọi sự việc xảy ra đều là sự biểu diễn của Biết. Không có cái Tôi nào giật dây hay khống chế được nghịch cảnh. Khi con hoàn toàn "bất lực" trong việc dùng cái Tôi để chống lại sự thật, để mặc cho sự việc "đến thì đến, đi thì đi", sự bình an tuyệt đối sẽ xuất hiện,.

Phần 15: Ba giai đoạn của Con đường Thức tỉnh và Trở về "Nhà"

1. Ba bước tiến tới Tự do vô điều kiện Sư phụ đúc kết lộ trình tu tập của một người qua 3 giai đoạn,:

  • Giai đoạn 1: Giới thiệu trực tiếp. Là việc người học trò được một vị Thầy chỉ thẳng để lần đầu tiên nếm trải và nhận ra cái "Biết" là gì (như những gì Sư phụ làm trong buổi học này),.
  • Giai đoạn 2: Làm quen và xác quyết. Thông qua Kiến (hiểu đúng), Thiền (kinh nghiệm trực tiếp) và Hành (áp dụng vào đời sống), người tu dần loại bỏ sự nghi ngờ, xác quyết mạnh mẽ vào Sự thật,.
  • Giai đoạn 3: Tự tin dựa trên tự giải phóng. Đến một ngày, con sẽ thấy mọi kinh nghiệm, đặc biệt là các suy nghĩ phiền não, tự động sinh ra và tự động tan biến (tự giải phóng) trong Biết mà không cần phải can thiệp,. Khi đó, sự tự do vô điều kiện thênh thang xuất hiện.

2. Trở về "Nhà"

  • Kết thúc bài giảng, Sư phụ giải thích ý nghĩa câu khẩu hiệu của Câu lạc bộ Trong Suốt: "Cùng nhau, chúng ta sẽ về nhà bạn nhé!".
  • Ngôi nhà thực sự của mỗi người không phải là một địa danh vật lý như Sài Gòn, Vũng Tàu hay Hải Phòng (vì những nơi đó con chỉ ghé qua rồi đi),. Ngôi nhà chân thật, nơi con luôn luôn ở đó từ vô thủy kiếp đến nay và không bao giờ rời đi, chính là không gian của cái Biết. Tu hành chính là hành trình tỉnh thức để quay trở về với ngôi nhà bổn nhiên tuyệt vời này,.